chịu lời
Definition
- Verb:
- To accept a request, to agree to a proposal (especially a marriage proposal or a significant favor): "chịu lời" is a formal, somewhat literary verb used to indicate consent, particularly in the context of accepting a request, a proposal, or a promise. It often carries a sense of solemn agreement or compliance.
Usage Examples
- Verb:
- Sau nhiều lần thưa gửi, nàng đã chịu lời. (After many petitions, she finally accepted the proposal.)
- Cậy em, em có chịu lời? (I have a request, dear sister; will you agree to it?) (A famous line from The Tale of Kieu by Nguyễn Du)
- Anh ấy đã chịu lời giúp đỡ chúng tôi. (He agreed to help us.)
Advanced Usage
- "chịu lời" in classical literature: This term is frequently found in classic Vietnamese poetry and literature, especially in the context of arranged marriages or significant personal vows. Its usage in modern Vietnamese is more literary or formal.
- *Trăm năm tính cuộc vuông tròn, Phải dò cho đến ngọn nguồn lạch sông. Nàng rằng: "Lồng lộng trời cao, Hại nhân nhân hại sự nào tại ta?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng nhan tự thuở xưa, Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu. Nỗi niềm tưởng đến mà đau, Thấy người nằm đó biết sau thế nào?" Vân rằng: "Chị cũng nực cười, Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa. Rằng: "Hồng n